Chuyển đến nội dung chính

Vời vợi xa một nẻo Quê Chung…

Thiền Sư Nhất Hạnh (Ảnh: Uyên Nguyên)
1. Người ngoài suy diễn sao cũng được, nhưng trong nhà, mình phải thấu đạt căn-cơ lý-tình, phương tiện-cứu cánh: “Việc của hàng Tăng Chúng thì có Giới luật Yết Ma. Quý Thầy có cách giải quyết của quý thầy.” Ngay như hồi Ôn Nhất Hạnh về Việt Nam, bấy giờ người ta kể rằng “Thầy Tuệ Sỹ khóa trái cửa am, không tiếp.”(!?) Trong chúng Phật tử tại gia do khuynh hướng tâm lý chính trị thế gian chi phối, cũng có người “hả hê,” nhưng cũng có người lấy làm phiền lòng . Một hôm được diện kiến Thầy, mình đem việc ra hỏi, Thầy không nói gì nhiều, chỉ nghiêm nghị khuyên: “Ôn Nhất Hạnh có việc của Ôn, và Ôn trách nhiệm việc Ôn làm. Ở ngoài đó anh em (GÐPT) không nên vô phép với Ôn.”
Thế thời muôn hình vạn trạng, nhưng Bản Thệ Tăng Già như nhất, sự đạt ngộ của mình đủ thấm vào đâu mà lạm bàn!?
Dù vậy, quanh sự kiện đó không ít người đã vô tình, hoặc cố ý diễn đạt khác đi, nhằm có lợi phần mình. Báo chí hồi đó, truyền tải thông tin với nhiều khuynh hướng khác nhau. Người nghe chính vì vậy cũng thấy vấn đề theo cách nhìn riêng khác, rồi biện biệt cũng riêng khác.
Bậc cao Tăng, thường giữ thái độ im lặng, tịnh mặc:
Tấm lòng nhà Ðạo như nước phẳng
soi bóng chìm nổi của cuộc đời.
(Tô Ðông Pha)
2. Năm 2010, khi đọc bài viết “Tín Tâm Bất Hoại” của nhà văn Vĩnh Hảo, hiện là chủ bút nguyệt san Chánh Pháp, mình xúc động với những điều anh chia sẻ, nhất là chia sẻ tâm tư cùng những bậc thầy trong phong vận vô thường, trước sau với một lòng kính cẩn. Và không phải ai, giữa thời thế ấy cũng giữ được cái tâm phẳng lặng của Ðạo, vô nhiễm vô cấu trước những nghịch hạnh.
Nay còn buồn vì, cái phong vận ấy chưa dứt. Mình cho đăng lại bài này, như để an ủi chính mình và có thể để chia sẻ với những ai có cùng một tâm tư, như cách của Ôn Mãn Giác thuở hiện tiền nhắc:“Tâm tình một nẻo quê chung.”*
Nẻo Quê Chung ấy, giờ càng xa dịu vợi. Buồn ơi!
Rồi chợt ngậm ngùi, nghe vẳng giọng Ôn Hộ Giác thảng thốt trong giờ phút sinh-diệt:
“Thôi, chuyện lỡ hết rồi!!!”
Mà, những hàng hậu học có thể để cho “lỡ”, “lỡ” mãi được chăng!?


  • Thơ: Huy Cận

  • Ngày 10 tháng 12, 2013
    Xem thêm:

    Nhận xét

    Bài đăng phổ biến từ blog này

    Thích Ngộ Chánh (Nguyễn Đức Lão) là ai ???

    Đọan băng ghi âm cuộc đối thoại giữa ông Nguyễn Hữu Tư, trưởng Ban tôn giáo kiêm Phó sở  Nội vụ Tỉnh Bình Phước và tu sĩ Thích Ngộ Chánh cho thấy  những vấn đề mắc mứu còn nặng nề quanh vụ tượng Phật bị chặt đầu ở Bà Rá mà người quay trực tiếp sẵn sàng làm chứng. Chân dung tu sỹ  Thích Ngộ Chánh  - Thế danh  Nguyễn Đức Lão Bài liên quan:  -  Phật về giữa chốn hoang vu   -   Vị thầy hoằng pháp nơi vùng đất khó   -  Ban Tôn Giáo tỉnh Bình Phước và Tu sỹ Thích Ngộ Chánh       -  Cuộc nói chuyện của tu sỹ Thích Ngộ Chánh và người quay phim vụ đập phá tượng Phật tại Bình Phước   -  Sự thật vấn nạn Taliban Việt Nam     TÂM TÌNH PHẬT TỬ: VÀI SUY NGHĨ KHI CẦM BÚT Đang là mùa Phật Đản, giữa niềm hân hoan của người con Phật cộng với đại tang của Phật giáo mà các cao Tăng chức sắc lần lượt ra đi, ngỡ chừng vui buồn lẫn lộn, thì trong số hàng chục ngàn tu sĩ hiện nay trong nư...

    Luật sư Võ An Đôn: "Tôi không hối tiếc"

    Trò chuyện với luật sư Võ An Đôn , những ngày cuối năm 2017 Đây không phải là một cuộc phỏng vấn. Bởi một cuộc phỏng vấn thì tôi sẽ phải chọn lựa cách nói, xoay trở cách trình bày cho chỉn chu. Nhưng nếu như vậy, thì sẽ không thể mô tả được một tính cách của Đôn. Tính cách đã đem lại cho anh sự thương mến từ rất nhiều người, cũng như sự ghét bỏ từ không ít người. Tôi giữ nguyên cách xưng hô của Đôn, như một người anh em. Nhưng đó không phải là riêng với mối quan hệ quen biết với tôi, mà hầu hết các cuộc phỏng vấn của VOA, BBC, RFA, SBS... Đôn vẫn luôn xưng hô như vậy: nhũn nhặn và gần gũi. Đôn có biệt hiệu là " luật sư chăn bò " - một cách gọi mà các đồng nghiệp một thời không kìm nổi sự tức giận đã thốt lên như vậy. Nhưng Đôn đón nhận hình ảnh đó một cách tự nhiên như một phần đời của mình. Trong cuộc nói chuyện với Đôn, tiếng gà kêu, tiếng trẻ con nghêu ngao... vẽ cho tôi một bức tranh về cuộc sống của Đôn. Anh bước ra từ bùn đất quê nhà, và khi phải quay lại, th...

    ĐỜI NGƯỜI LÀ GIẤC MỘNG

    Một nhà doanh nghiệp rất nổi tiếng, có thói quen rất lạ, cứ cách một thời gian, ông lại dẫn theo vợ con đến lò hỏa táng để xem. Có người không hiểu, hỏi ông nguyên do. Ông nói rằng, chỉ cần đến nơi hỏa táng, cái tâm nóng nảy sẽ rất mau chóng an tĩnh lại, thấy danh lợi tiền tài thật nhẹ nhàng. Ở nơi hỏa táng này, không kể bạn là quan to, quý tộc, quyền cao chức trọng, uy danh hiển hách hay là một người dân bình thường, nghèo rớt mồng tơi không ai biết đ ến, cuối cùng đều sẽ phải đến đây, chung một tư thế nằm xuống bất động, sau đó bị đưa vào bên trong lò hỏa táng đang bốc cháy ngùn ngụt, khi trở ra lần nữa, thì chỉ là một chiếc hộp vuông nho nhỏ được bọc trong tấm khăn. Khi đến chẳng mang theo thứ gì, khi đi chỉ như một làn khói. Ngẫm lại đời người thật đơn giản vậy! Vinh hoa phú quý rồi cũng thoáng qua theo ngày tháng, ân ái tình thù rồi cũng trở về với cát bụi. Hôm nay chúng ta sống trong một thế giới đầy vật chất, dục vọng bởi những cám dỗ mê hoặc: quyền lực, địa vị, tiền bạc, mỹ...