Chuyển đến nội dung chính

GIẤC MƠ NHỎ CỦA TÔI

Ngày 20 tháng 11 là ngày kỷ niệm 35 năm tôi tới Mỹ. Thời gian tôi đã sống trên đất nước này dài hơn nhiều so với thời gian sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. 
Nước Mỹ đã cho tôi rất nhiều thứ mà tôi không có ở quê hương mình, kiến thức, giáo dục, đời sống và trong đó món quà lớn nhất là tự do.

Tôi không bao giờ quên bàn tay người lính hải quân Mỹ của chiến hạm USS White Plains vói xuống để nhấc thân hình ốm o, đói khát của tôi lên khỏi chiếc cầu dây đong đưa bên thành tàu.
Tôi không bao giờ quên những đồng bạc đầu tiên mà bác Tôn Thất Ân thay mặt cơ quan thiện nguyện phát cho tôi để mua thức ăn trong khi chờ tiền trợ cấp. 

Tôi không bao giờ quên niềm hãnh diện lúc đưa tay tuyên thệ làm công dân Mỹ.
Nhưng cuối ngày nếu phải chọn một mà thôi, tôi vẫn chọn làm người Việt Nam.
Đăng bài thơ để nhắc nhở mình về một giấc mơ.


Ảnh căn nhà nhỏ của gia đình Trần Trung Đạo ở Boston

GIẤC MƠ NHỎ CỦA TÔI
Tôi mơ ước mai này khi thức dậy 
Bỗng thấy mình đang đứng giữa quê hương 
Con chim nhỏ hót mừng tôi trở lại 
Quãng đường quen rực sáng nắng sân trường

Chào cô gái học trò đang tới lớp 
Cho tôi làm viên sỏi dưới chân em 
Ðể xào xạc hồn tôi khi mới lớn 
Chút men tình năm tháng ấy chưa quên

Chào chị gánh hàng rong qua trước ngõ 
Cho tôi làm một chút gió heo may 
Ðể thổi nhẹ lên vai gầy cực khổ 
Ðời cần lao nước mắt đã đong đầy

Chào bác nông phu ra đồng tát nước 
Cho tôi làm bụi cỏ mọc ven đê 
Ðể mỗi sáng thở mùi hương lúa chín 
Lỡ mai xa tôi nhớ lối quay về

Chào anh công nhân dệt từng tấm vải 
Cho tôi làm con thoi nhỏ trên tay 
Ðể tôi nối hai bờ sông Bến Hải 
Nối lòng người vời vợi cách xa nhau

Chào chú bé mục đồng nghêu ngao hát 
Cho tôi làm tiếng sáo thổi vi vu 
Ðể được sống thời hồn nhiên đã mất 
Của đời tôi trong tuổi ấu thơ buồn

Ôi quê hương, bao giờ tôi trở lại 
Ði giữa ngày không sợ bóng đêm đen 
Trong giấc ngủ không xích xiềng réo gọi 
Câu thơ tình chỉ viết để yêu em.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Thích Ngộ Chánh (Nguyễn Đức Lão) là ai ???

Đọan băng ghi âm cuộc đối thoại giữa ông Nguyễn Hữu Tư, trưởng Ban tôn giáo kiêm Phó sở  Nội vụ Tỉnh Bình Phước và tu sĩ Thích Ngộ Chánh cho thấy  những vấn đề mắc mứu còn nặng nề quanh vụ tượng Phật bị chặt đầu ở Bà Rá mà người quay trực tiếp sẵn sàng làm chứng. Chân dung tu sỹ  Thích Ngộ Chánh  - Thế danh  Nguyễn Đức Lão Bài liên quan:  -  Phật về giữa chốn hoang vu   -   Vị thầy hoằng pháp nơi vùng đất khó   -  Ban Tôn Giáo tỉnh Bình Phước và Tu sỹ Thích Ngộ Chánh       -  Cuộc nói chuyện của tu sỹ Thích Ngộ Chánh và người quay phim vụ đập phá tượng Phật tại Bình Phước   -  Sự thật vấn nạn Taliban Việt Nam     TÂM TÌNH PHẬT TỬ: VÀI SUY NGHĨ KHI CẦM BÚT Đang là mùa Phật Đản, giữa niềm hân hoan của người con Phật cộng với đại tang của Phật giáo mà các cao Tăng chức sắc lần lượt ra đi, ngỡ chừng vui buồn lẫn lộn, thì trong số hàng chục ngàn tu sĩ hiện nay trong nư...

ĐỜI NGƯỜI LÀ GIẤC MỘNG

Một nhà doanh nghiệp rất nổi tiếng, có thói quen rất lạ, cứ cách một thời gian, ông lại dẫn theo vợ con đến lò hỏa táng để xem. Có người không hiểu, hỏi ông nguyên do. Ông nói rằng, chỉ cần đến nơi hỏa táng, cái tâm nóng nảy sẽ rất mau chóng an tĩnh lại, thấy danh lợi tiền tài thật nhẹ nhàng. Ở nơi hỏa táng này, không kể bạn là quan to, quý tộc, quyền cao chức trọng, uy danh hiển hách hay là một người dân bình thường, nghèo rớt mồng tơi không ai biết đ ến, cuối cùng đều sẽ phải đến đây, chung một tư thế nằm xuống bất động, sau đó bị đưa vào bên trong lò hỏa táng đang bốc cháy ngùn ngụt, khi trở ra lần nữa, thì chỉ là một chiếc hộp vuông nho nhỏ được bọc trong tấm khăn. Khi đến chẳng mang theo thứ gì, khi đi chỉ như một làn khói. Ngẫm lại đời người thật đơn giản vậy! Vinh hoa phú quý rồi cũng thoáng qua theo ngày tháng, ân ái tình thù rồi cũng trở về với cát bụi. Hôm nay chúng ta sống trong một thế giới đầy vật chất, dục vọng bởi những cám dỗ mê hoặc: quyền lực, địa vị, tiền bạc, mỹ...

Luật sư Võ An Đôn: "Tôi không hối tiếc"

Trò chuyện với luật sư Võ An Đôn , những ngày cuối năm 2017 Đây không phải là một cuộc phỏng vấn. Bởi một cuộc phỏng vấn thì tôi sẽ phải chọn lựa cách nói, xoay trở cách trình bày cho chỉn chu. Nhưng nếu như vậy, thì sẽ không thể mô tả được một tính cách của Đôn. Tính cách đã đem lại cho anh sự thương mến từ rất nhiều người, cũng như sự ghét bỏ từ không ít người. Tôi giữ nguyên cách xưng hô của Đôn, như một người anh em. Nhưng đó không phải là riêng với mối quan hệ quen biết với tôi, mà hầu hết các cuộc phỏng vấn của VOA, BBC, RFA, SBS... Đôn vẫn luôn xưng hô như vậy: nhũn nhặn và gần gũi. Đôn có biệt hiệu là " luật sư chăn bò " - một cách gọi mà các đồng nghiệp một thời không kìm nổi sự tức giận đã thốt lên như vậy. Nhưng Đôn đón nhận hình ảnh đó một cách tự nhiên như một phần đời của mình. Trong cuộc nói chuyện với Đôn, tiếng gà kêu, tiếng trẻ con nghêu ngao... vẽ cho tôi một bức tranh về cuộc sống của Đôn. Anh bước ra từ bùn đất quê nhà, và khi phải quay lại, th...